Tại phiên chất vấn, các đại biểu Quốc hội nêu ra các vụ án điển hình có nhiều dư luận quan tâm, nghi vấn có dấu hiệu oan, sai, như: vụ án Lê Bá Mai tại Bình Phước, bị xét xử về các tội “Giết người” và “Hiếp dâm trẻ em”; vụ án Hồ Duy Hải tại Long An, bị xét xử về các tội “Giết người” và “Cướp tài sản”; vụ án Huỳnh Văn Nén tại Bình Thuận, bị xét xử về các tội “Giết người”, “Cố ý hủy hoại tài sản” và “Cướp tài sản”; vụ án Nguyễn Văn Chưởng tại Hải Phòng, bị xét xử về các tội “Giết người” và “Cướp tài sản”… từ đó đặt câu hỏi chất vấn liên quan về nguyên nhân việc xử lý đơn kêu oan chậm, vụ án nào thực sự là oan và có sai phạm trong điều tra, xét xử, trách nhiệm của các cơ quan tố tụng như thế nào, giải pháp phòng, chống oan sai; về cùng một tội danh nhưng mức hình phạt khác nhau; việc giải quyết bồi thường chậm, có sự đùn đẩy trách nhiệm giữa các cơ quan liên quan ...

Trả lời chất vấn, Chánh án Tòa án nhân dân tối cao Trương Hòa Bình đã thông tin cụ thể tình hình giải quyết các vụ án mà đại biểu Quốc hội đề cập, đồng thời thừa nhận thực tiễn việc xem xét và giải quyết việc bồi thường do việc kết án oan người không có tội cho thấy, bên cạnh nguyên nhân là do một số Thẩm phán, Hội thẩm nhân dân còn hạn chế về năng lực, trình độ, bản lĩnh nghề nghiệp; việc xét xử các vụ án hình sự chủ yếu được thực hiện theo mô hình xét hỏi (trọng cung), Hội đồng xét xử bị phụ thuộc phần lớn vào các tài liệu chứng cứ do cơ quan điều tra thu thập, dẫn tới một số trường hợp việc nghiên cứu hồ sơ vụ án chưa kỹ, đánh giá chứng cứ chưa toàn diện, trong khi đó việc tranh tụng cũng chưa thật sự được quan tâm, chưa phát huy hết được vai trò của những người tham gia tố tụng, dẫn đến sai sót trong việc giải quyết vụ án.
Về tình hình và kết quả giải quyết yêu cầu bồi thường trong hoạt động tố tụng hình sự, các Tòa án đã triển khai nghiêm túc việc giải quyết các yêu cầu bồi thường, kịp thời bồi thường thiệt hại cho người bị thiệt hại do người thi hành công vụ gây ra theo Luật trách nhiệm bồi thường của Nhà nước, góp phần bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của người bị thiệt hại. Tuy nhiên, quá trình triển khai gặp nhiều khó khăn do một số quy định pháp luật về trách nhiệm bồi thường của Nhà nước còn nhiều bất cập, hạn chế hoặc quy định còn chung chung nên có nhiều cách hiểu khác nhau, gây khó khăn trong quá trình thương lượng để bồi thường thiệt hại, làm cho việc giải quyết yêu cầu bồi thường bị kéo dài; việc thu thập chứng cứ rất khó khăn, có những thiệt hại xảy ra đã lâu, chứng cứ chứng minh thiệt hại hầu như không còn hoặc còn rất ít, nên việc thu thập chứng cứ của Tòa án rất khó khăn và mất rất nhiều thời gian; công tác định giá, giám định để xác định thiệt hại hiện nay được thực hiện chậm vì chưa có sự phối hợp tốt của các cơ quan chuyên môn, đặc biệt là việc định giá thiệt hại đối với những tài sản không còn tồn tại để xác định thiệt hại trong những vụ án có yêu cầu bồi thường ...

Để tiếp tục nâng cao chất lượng công tác xét xử, tránh xảy ra oan sai, bỏ lọt tội phạm, Chánh án Tòa án nhân dân tối cao đã đề xuất các giải pháp trọng tâm, đó là: (1) nghiên cứu cụ thể hóa quy định của Hiến pháp và Luật Tổ chức Tòa án về “Tòa án thực hiện quyền tư pháp”, “nguyên tắc tranh tụng trong xét xử được đảm bảo” và quyền của người bị buộc tội được suy đoán vô tội trong Bộ luật tố tụng hình sự. Theo đó, việc tranh tụng tại phiên tòa phải bảo đảm để các bên thực hiện đúng quyền hạn, trách nhiệm và nghĩa vụ tố tụng của họ theo quy định của pháp luật, đặc biệt là nghĩa vụ chứng minh, xác định sự thật khách quan của vụ án, các vấn đề pháp lý tranh chấp cần giải quyết trong vụ án. Tạo điều kiện thuận lợi cho cá nhân, cơ quan, tổ chức, người bào chữa và người bảo vệ quyền lợi của họ tiếp cận công lý, giao nộp tài liệu, chứng cứ, tiếp cận, nghiên cứu hồ sơ vụ án và tham gia các phiên tòa. (2) Tổng kết thực tiễn xét xử, trên cơ sở đó hoàn thiện hệ thống pháp luật, đặc biệt là việc hoàn thiện mô hình tố tụng hình sự, đảm bảo xác định rõ trách nhiệm của từng cơ quan tiến hành tố tụng. Tăng cường công tác hướng dẫn áp dụng thống nhất pháp luật và rút kinh nghiệm công tác xét xử. (3) Thường xuyên thực hiện việc bồi dưỡng kiến thức pháp luật và kỹ năng xét xử cho đội ngũ Hội thẩm nhân dân. (4) Nâng cao trình độ lý luận chính trị, tinh thần trách nhiệm, bản lĩnh nghề nghiệp, phẩm chất đạo đức, lối sống của cán bộ, công chức Tòa án các cấp, nhất là đội ngũ Thẩm phán. (5) Tăng cường công tác giám đốc việc xét xử của Toà án cấp trên đối với các Toà án cấp dưới, kịp thời phát hiện để uốn nắn, rút kinh nghiệm về những sai sót trong hoạt động xét xử.
Phát biểu kết luận phiên chất vấn, Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu đồng tình các giải pháp của Chánh án Tòa án nhân tối cao đưa ra và nhấn mạnh yêu cầu trong thời gian đến phải xem xét sửa đổi các văn bản pháp luật (Bộ luật hình sự, Bộ luật tố tụng hình sự, Luật trách nhiệm bồi thường của Nhà nước...) nhằm tăng cường trách nhiệm của các cơ quan tố tụng, thực hiện triệt để nguyên tắc tranh tụng trong xét xử, cùng với tăng cường vai trò và trách nhiệm của luật sư trong quá trình giải quyết vụ án ngay từ khi khởi tố vụ án, để không xảy ra án oan, sai; nâng cao trình độ chuyên môn đối với thẩm phán, hội thẩm nhân dân; tổng kết phát triển án lệ, tăng cường công tác phối hợp giữa các cơ quan tố tụng để nâng cao chất lượng xét xử. Xét xử đúng người, đúng tội, đúng pháp luật, không làm oan người vô tội, đồng thời không bỏ lọt tội phạm.